[Danmei] Yêu Vũ Dạ Mị - Chương 23


Chương 23 (H)

"Nguyệt. . . Ngô... ..." Nguyệt hút môi đỏ mọng của Mị, đầu lưỡi ôm lấy cái lưỡi vẫn đang né tránh.

"Ô... ... Ngô... . . ." Mị sắc mặt dần dần ửng hồng, Nguyệt không ngừng hôn sâu làm cho thắt lưng hắn đều mềm nhũn xuống, vốn muốn đẩy hai tay của hắn, lúc này nhưng lại biến thành nắm chặt vạt áo của hắn.

"Mị Nhi. . . Thoải mái sao?" Nguyệt tà cười nhìn Mị bị hôn tê dại vô lực ngã vào trong lồng ngực mình.

"Nguyệt. . . Buông..." Mị thở phì phò, hai tay không ngừng nghĩ muốn đẩy Nguyệt trên người mình.

Nhưng nguyệt không để ý tới Mị quát to, ngược lại đem hai tay Mị áp trên giường, rất nhanh cởi bỏ quần áo Mị, tay vuốt ve da thịt trắng nõn của Mị.

"Nguyệt... Buông tay. . . A!" Mị tóc dài theo động tác vặn vẹo mà rối tung ở trước ngực, hồn nhiên không biết chính mình bộ dáng có bao nhiêu dụ nhân.

Nguyệt cúi đầu hôn môi đỏ mọng của mị, tay trái vuốt ve anh hồng trước ngực Mị, chậm rãi nhu ấn, vừa lòng nhìn nó vì sự âu yếm của mình mà cứng rắn lên.


"Ngô. . . Ân... Ngô a..." Tê dại cảm giác một trận một trận truyền đến, Mị vốn định muốn nói lại biến thành rên rỉ.

Nguyệt vươn đầu lưỡi liếm  vành tai Mị, vừa lòng đích nhìn người bị hắn quản chế mà run lên một cái. Tay hắn theo ngực dời xuống, nhẹ nhàng lướt qua bụng, bò lên dục vọng Mị, thuần thục bộ lộng cao thấp.

"Ngô ân... Ngô ngô..." Dục vọng Mị bị Nguyệt đích âu yếm mà đứng thẳng, mãnh liệt khoái cảm đánh tan không ít ý thức chống cự,Mị bị hôn có chút mờ mịt vô ý thức càng gần sát Nguyệt, Nguyệt nhanh chơi đùa dục vọng Mị, làm cho Mị không khỏi khó nhịn mà vặn vẹo phần eo, toàn thân da thịt cũng dần dần bị tình dục nhuộm thành phấn hồng.

"Ô a..." Mị rốt cục nhịn không được mà phóng ra, màu trắng chất lỏng dính vào ngón tay Nguyệt. Mới vừa được giải phóng, Mị sắc mặt ửng hồng thở phì phò, lông mi màu đen còn dính nước mắt ẩm ướt.

"Mị Nhi... ..." Nguyệt kêu lên, một bên lấy tay vói vào tiểu huyệt Mị.

"A a... Ô... A!" Ngón tay Nguyệt đảo qua cơ thể mẫn cảm của Mị, làm cho hắn rên rỉ kịch liệt hơn. Nguyệt trong lúc Mị không kịp kháng nghị mà tái thân nhập một ngón tay.

"Mị Nhi... . . . Muốn sao?" Nguyệt cắn vành tai Mị, thở ra nhiệt khí làm cho Mị thêm mẫn cảm chấn kinh một chút.

"Ô... ..." Mị mơ mơ màng màng gật gật đầu, nhìn đến Mị phản ứng Nguyệt rất nhanh đem dục vọng của mình thẳng tiến tiểu huyệt Mị, thình lình xảy ra đau đớn làm cho đôi mi thanh tú của Mị đều rối rắm cùng một chỗ.

"A. . . Đau..." Hai tay Mị trên lưng Nguyệt lưu lại trảo ngân đỏ thẩm.

"Ngô ân..." Động tác đột nhiên xâm nhập làm cho Mị theo phản xạ ôm cổ Nguyệt. .

"Ngô ngô. . . A. . . Ân..." Nguyệt kịch liệt động tác chỉ có thể làm cho Mị phun ra thở dốc.

"Ngô a. . . Ô... A a..." Bỗng nhiên bị chạm vào điểm mẫn cảm toàn thân kịch liệt đích run rẩy giật mình, khoái cảm khiến phần eo càng không ngừng vặn vẹo, da thịt tuyết trắng mỏng manh tràn đầy mồ hôi, trên người nhiễm thượng tình dục mà phấn hồng, càng tăng thêm mỹ nhân phong vận.
 s
"Mị Nhi... Ngươi rất đẹp... . . ." Nguyệt ở trên người Mị lưu lại dấu hôn thuộc về mình, nhìn Mị yêu mỵ biểu tình, không ngừng ca ngợi .
 T
"Ngô... Ô a. . . Không cần... A a..."Tiếng vang từ chỗ kết hợp làm cho người ta cảm thấy thẹn.

Nhận thấy từng cơn lũ khoái cảm, tiếng rên rỉ càng ngày càng cao, ở dưới ánh trăng khi sát nhập đến điểm sâu nhất, Mị lại phát tiết ra. Mà Mị lúc đạt tới cao trào tiểu huyệt đồng thời co rút nhanh, Nguyệt trong cơ thể Mị cũng nhịn không được gầm nhẹ một tiếng, một trận nhiệt lưu rót vào tiểu huyệt Mị.

Mị nghĩ đến Nguyệt sẽ buông tha mình, không ngờ dục vọng Nguyệt đích lại ở trong cơ thể của mình... ...

"Nguyệt... . . . Không cần!"

"Ô a! Ân... ... ..."

"Nguyệt! Mau dừng tay!"

Hiện tại Ngọc Lưu Ly mới chạy về nghe được tiếng kêu của Mị, không ngừng mà đánh vào cửa phòng, nhưng mà cửa phòng lại bị đóng, Ngọc Lưu Ly chỉ đành bảo Nguyệt dừng tay, chính là nguyệt không nghe Ngọc Lưu Ly nói, bởi vì hắn đã muốn phẫn nộ cái gì cũng không nghe được. Những người khác có thể từ cửa sổ đi vào, nhưng mọi người đều sợ hãi,trong lúc Mị đang mơ hồ bọn họ phái người tìm Hàn bọn họ quay về

Mà ở trong khoảng thời gian này. . . Nguyệt không biết đã muốn Mị bao nhiêu lần...

"Trang. . . Trang chủ..."

"Mị ở nơi nào! ?" Vừa nghe đến Mị xảy ra chuyện, Hàn bọn họ chỉ dùng một ngày thời gian liền chạy trở về.

"Mị thiếu gia. . . Ở trong phòng của mình... . . ."

"Đến tột cùng chuyện gì xảy ra?" Đoàn người vừa đi vừa hỏi.

"Trước hai ngày. . . Tức là trang chủ sau khi rời đi một ngày, bằng hữu Mị thiếu gia Nguyệt công tử cùng Ngọc Lưu Ly tiểu thư tìm đến hắn, mị thiếu gia dẫn theo bọn họ vào phòng... Nhưng mà làm Ngọc Lưu Ly tiểu thư ra khỏi phòng không lâu, nghe được tiếng kêu Mị thiếu gia, vì thế trở về nhìn xem phát sinh chuyện gì . . Nhưng mà... ..."

"Nhưng mà cái gì?"

"Ô. . . Nguyệt... . . . Không. . . Không cần... . . . A... . . ." Nghe được trong phòng truyền ra thanh âm, Hàn bọn họ biết trong phòng đang phát sinh chuyện gì. Nhìn nhìn lại ngoài phòng, Ngọc Lưu Ly khóc đến ngồi bệt dưới đất, bộ dáng làm người ta đau lòng.

"Đem nàng về phòng, để cho Di nhi trước chiếu cố nàng, mà những người khác lui ra!"

“Dạ. . . Trang chủ..."

‘ Thình thịch! ’ một tiếng... Sau khi những người khác rời đi, hàn bọn họ liền đem cửa phòng đá văng ra.

"Phỉ nguyệt! Mau thả Mị Nhi!" Mới rồi Điệp Quân nghe đến ‘ Nguyệt ’ công tử, cũng đã đoán được hắn là Phỉ Nguyệt.

"Ô. . . Điệp quân... ..." Mị trong lòng Nguyệt dùng thanh âm khàn khàn kêu.

"Mị Nhi!" Ba người nhìn đến Mị trần trụi trong lòng Nguyệt, đôi môi bị hôn đến đỏ tươi, toàn thân đều che kín dấu hôn, hơn nữa hai người còn đang trong tư thế giao hợp.

"Phỉ nguyệt! Mau thả Mị Nhi! Mị Nhi đã chịu không nổi!"

"Ta không biết ngươi là ai. . . Nhưng xem ra... Chúng ta hẳn là có chuyện tất yêu phải nói..." Hàn chịu đựng lửa giận nói.

"Ô... . . ." Nguyệt sau khi nghe, rời khỏi cơ thể Mị, Mị mệt đến mê man.

"Ta giúp Mị Nhi rửa sạch, các ngươi rời đi trước đi..." Tử dịu dàng ôm lấy Mị đang mê.


Nguyệt nhìn nhìn Mị trong lòng Tử liếc mắt một cái, liền mặc vào quần áo, đi theo Hàn hai người bọn họ rời đi... ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét